(copy của Kỳ duyên tháng Sáu)
Trong 12 đồ hình, đồ hình Tử Sát tỏ ra khá thách thức người luận số với tỷ lệ cung Vcd đứng bậc nhất, như vậy số lượng cung có 2 chính tinh đồng vị cũng cao nhất. Mỗi một vị trí đồng cung là một vị trí mâu thuẫn nội bộ nặng nề mà khởi xuất do Tử Vi sinh lòng đa nghi. Đồ hình Tử Sát giống như lúc trời lặng gió trước cơn bão, bề mặt biển lặng thinh như tờ khiến người ta bất an, dây thần kinh căng ra như dây đàn chờ đợi dù không biết đích xác điều gì sẽ xảy ra. Sự căng thẳng này trở nên hữu hình theo một cách khác nhau ở mỗi cách cục với Tử Sát là nỗi sợ bị hạ bệ bất ngờ, với Nhật Cự là bị oan uổng và tổn hại tôn nghiêm, với Thiên Phủ là mất đi tính tích lũy và với Liêm Phá là bị lộ đuôi mà mình dầy công vun đắp... Vậy với Cơ Lương thì sẽ như thế nào? Dựa theo sự lựa chọn của các bạn, hôm nay tôi xin được bình luận về cách cục này dựa trên kiến thức các cụ để lại cùng với trải nghiệm cá nhân của tôi.
Tôi vẫn luôn ấn tượng với cách cục Cơ Lương vì bản thân tôi là Thiên Cơ còn những người định khung giáo dục cho tôi lại là Thiên Lương, vậy nên trước đây khi còn non nớt, tôi đã luôn có hảo cảm khó diễn tả với những người có mệnh cách Cơ Lương này. Nhất là khi họ lại có cung cách ứng xử thể hiện rõ sự tiết chế cá nhân, tôi cho rằng một con người biết kìm chế như vậy sẽ làm được việc lớn khi mọi người đều chỉ biết nói về nỗi đau và thiệt thòi của cá nhân mình. Trong dáng dấp tác phong của Cơ Lương có thể thấy rõ một sự chỉn chu và kiểu cách, nhưng lâu dần lại thấy sự kiểu cách đó có đôi chút gượng gạo. Khi lớn lên tôi mới nhận ra rằng, họ diễn quá vụng, mà họ lại tự hào về điều đó mới đáng buồn. Các cụ cho rằng Cơ Lương dung mạo thanh thoát, tác phong điềm đạm ổn trọng. Nhưng đó là ở thời kỳ mà lễ nghĩa và ràng buộc nặng nề mà thôi. Khi xã hội phát triển và trở nên dễ tính hơn thì, người Cơ Lương mơ hồ nhận thức được bản thân khác biệt và kiểu cách hơn hẳn so với những người khác, nhưng vì không được thế hệ trước rèn luyện kỹ lưỡng nên mọi sự kiểu cách đều là tự phát, sự tự phát này dẫn đến thiếu đồng bộ và sinh thành suy nghĩ mình khác biệt, mình hơn người... Nghe có vẻ đáng buồn nhưng sự thực lại là vậy. Có thể nói nền giáo dục hiện tại là quá thiếu sót so với người Cơ Lương.
Người Cơ Lương luôn mang trong mình tổn thương sâu sắc từ tuổi thơ với Tử Sát tại cung Phụ Mẫu, như đã trình bày ở loạt bài về sự tương tác của đương số với song thân ở page Lão bói mù xóm trên, Thất Sát là một trở ngại cực kỳ lớn khi đóng ở Phụ Mẫu với hàng loạt hành vi mang tính áp đặt, nóng nảy và thậm chí là dữ đòn trong khi Cơ Lương lại vô cùng nhạy cảm. Những người mệnh Lương họ thường bao dung người khác một cách vô thức vì bản thân họ đã sống dưới sự áp bức của Thất Sát từ nhỏ (mệnh Lương luôn có Sát cư Phụ Mẫu), Sát càng mạnh thì Lương càng bao dung và ngược lại. Nhưng Cơ Lương tại Thìn thì Cơ lại mạnh hơn Lương, vậy nên dù cho có dáng dấp tác phong của Lương chăng nữa thì sự tổn thương cũng như ghi hận trong lòng là không tránh khỏi. Do tư duy cho rằng mình là nạn nhân kết hợp với tham vọng và đầu óc nhanh nhạy của Cơ, người Cơ Lương cũng dễ dàng tổn thương người khác một cách vô thức mà không hề áy náy. Chỉ khi mọi chuyện bung bét ra mới cảm thấy dằn vặt nhưng cũng không hề bộc lộ ra mặt. Vậy nên cổ thư mới ghi nhận vẻ thung dung bình thản của Cơ Lương trước mọi sóng gió của cuộc đời là vậy. Sự cao ngạo, lòng tự tôn cao ngất ngưởng cùng với những tổn thương từ nhỏ khiến Cơ Lương đôi khi trở nên cay nghiệt.
Cơ và Lương đều đã già, đã thành thục và lão luyện, không những thế, Cơ còn từng trải và Lương còn sâu sát, một bao dung một hẹp hòi, một rộng rãi một ích kỷ, một đạo nghĩa một tham vọng, một trung trinh một tráo trở... Cả 2 vần vũ và vật lộn với nhau trong cùng một cung. Thiên Cơ háo danh còn Thiên Lương không thể sống nhục nhưng Thiên Cơ muốn tiến lên còn Thiên Lương lại muốn lùi về... Cứ thế cứ thế dằn vặt đương số. Cả 2 sao đều vô cùng thông suốt và tỉnh táo, hơn nữa lại quyết liệt bảo toàn bản chất của mình nên không thể dung hòa. Không may là Cơ Lương đều hành Mộc, ăn 1 sao sẽ ăn cả sao kia nên khi mệnh cách Cơ Lương khiến cho đương số có một nội tâm phong phú, góc nhìn chủ quan cá nhân cực rộng, biết nặng nhẹ, biết tiến biết lùi, biết đúng biết sai nhưng lại không biết cách giải quyết khúc mắc trong lòng, cũng càng không biết lựa chọn, quyết định của mình đúng hay sai cho tới khi có kết quả cuối cùng. Bởi lẽ 2 chính tinh quá thành thục và lão luyện nhập mệnh nên tự muốn cân chỉnh, nhận định mọi chuyện chứ cũng không tin vào nhận định của người khác. Sự tự chủ thái quá này khiến Cơ Lương trở nên hoàn toàn độc lập với tập thể người xung quanh, cũng vì thế mà Cơ Lương tự tư duy, tự lựa chọn, tự phân tích, tự định lượng mà không có ai dẫn dắt, cũng không tin vào sự dẫn dắt của người khác. Từ đó dẫn tới việc tự mình gồng gánh tất cả, thậm chí gồng gánh cho cả chướng ngại tâm lý của người khác mà bản thân lại không có điểm tựa tinh thần, không có nơi để dựa dẫm, vậy nên tổn thương của tuổi thơ không bao giờ có thể lành vì tổn thương chồng chất theo năm tháng, đau càng thêm đau lại không có thuốc để chữa lành.
Các bạn có thấy logic ở đây là gì không? Càng tổn thương lại càng phải tỏ ra bản thân mình rất ổn do lòng tự tôn quá cao, nhưng càng như thế lại càng bị tổn thương nhiều hơn. Rốt cục người Cơ Lương cả một đời tranh đấu, cả một đời ngạo nghễ và tự chủ, tự thoát ly khỏi cái bóng to lớn của song thân dữ dội nhưng bản thân lại vẫn không chiến thắng được gene di truyền, vẫn trở nên cay nghiệt, vẫn trở nên sát phạt và đáng ghét nhất là sự không thông suốt. Cơ Lương muốn bản thân tốt đẹp và sống vui vẻ nhưng lại không thể ngừng tranh đấu, không thể không tiến lên, không thể không gạt bỏ những chướng ngại trước mắt. Càng khao khát hạnh phúc lại càng không được hạnh phúc, càng khao khát yêu thương lại càng thiếu thốn tình yêu thương. Cơ Lương toan tính cả với người bên gối, với cả chính máu mủ của mình, cho rằng bản thân đang nỗ lực bảo vệ cái tôi cô độc bên trong nhưng thực ra lại càng tách biệt và xa lánh với người thân máu mủ của mình. Rõ ràng yêu thương họ là vậy, muốn tốt cho họ như vậy lại vẫn không thể dốc lòng với họ, vẫn hình thành tâm lý tự vệ với người thân của chính mình. Muốn dành cho họ những điều tốt nhất nhưng miệng lại vẫn không thể ngừng oán trách. Rốt cục yêu và hận xen lẫn, tâm tư đan xen chồng chéo làm cho giấc ngủ cũng không được yên ổn. Luôn tự tin bản thân khôn ngoan sâu sắc hơn người lại không thể tự trấn an bản thân, vẻ thong dong bình ổn trưng ra hóa ra lại chỉ để tự lừa mình lừa người, bên trong thương tổn chưa từng thôi nhức nhối. Những vết thương, những day dứt, những hờn oán và nghi ngờ cứ liên tục liên tục vun bồi, lúc nào cũng như có viên đá đè nặng trong lòng, rõ ràng chán ghét vô cùng lại không thể bẩy được hòn đá đó đi. Rốt cục chuỗi bi kịch lại chỉ xuất phát từ việc biết quá nhiều mà không thể thay đổi, nhận thức được tất cả, có thể khuyên bảo mọi người Cơ Lương, huệ chất nhưng không lan tâm.
No comments:
Post a Comment